Mã tài liệu: 286886
Số trang: 8
Định dạng: zip
Dung lượng file: 61 Kb
Chuyên mục: Lịch sử
MỤC LỤC
VÙNG VĂN HOÁ TRUNG BỘ 3
I. ĐẶC ĐIỂM MÔI TRƯỜNG TỰ NHIÊN XÃ HỘI 3
II. ĐẶC ĐIỂM CỦA VÙNG VĂN HOÁ TRUNG BỘ 5
1. Đặc điểm chung của vùng văn hoá Trung Bộ 5
2. Các tiểu vùng văn hoá xứ Huế 7
I. ĐẶC ĐIỂM MÔI TRƯỜNG TỰ NHIÊN XÃ HỘI
Nếu như từ góc độ hành chính, lâu nay, người ta hay xếp Thanh - Nghệ - Tĩnh cũng thuộc Trung Bộ, và coi là Bắc Trung Bộ. Có nhà địa lí học nói rằng, trên một ý nghĩa nào đó, châu thổ sông Mã, sông Cả chỉ là sự “nối dài của châu thổ Bắc Bộ”. Chúng tôi không hoàn toàn nghĩ như vậy, song về mặt văn hoá, từ trước - sau công nguyên, Thanh - Nghệ - Tĩnh đã thuộc không gian văn hoá Đông Sơn, trước đó nữa, có những di tích có tính chất của văn hoá Phùng Nguyên, nếu phải nhìn xa hơn thì cồn sò hến Đa Bút, cồn Cổ Ngựa và các di chỉ hang động xứ Thanh là thuộc về khôgn gian văn hoá Hoà Bình, Bắc Sơn.
Cả giới địa học và dân tộc học, văn hoá học đều coi miền núi Thanh - Nghệ là sự nối dài cùng một dải của sơn hệ Tây Bắc - Bắc Bộ. Cố nhiên, Thanh - Nghệ - Tĩnh đã là không gian văn hoá Việt Cổ (Lạc Việt cũng với cách nghĩ như vậy, nên chúng tôi cho rằng vùng Thanh - Nghệ - Tĩnh thuộc vùng văn hoá Bắc Bộ). Do vậy, vùng văn hoá Trung Bộ là vùng đất thuộc lãnh thổ các tỉnh Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên - Huế. Quảng Nam, Quảng Ngãi, Bình Định, Phú Yên, Khánh Hoà, Ninh Thuận, Bình Thuận và thành phố Đà Nẵng hiện nay. Nói đến miền Trung như một tổng thể hệ thống nằm trong tổng thể hệ thống Việt Nam, người ta thường chú ý đến các đặc điểm sau đây:
Thứ nhất: địa hình miền Trung hẹp theo chiều ngang Đông Tây, nếu quay mặt về đồng thì trước mặt mỗi người dân Trung Bộ sẽ là Biển Đông, sau lưng là dãy Trường Sơn.
Thứ hai: đại hình miền Trung chia cắt theo chiều dọc Bắc Nam, bởi các đèo là những dãy núi đồi tách từ Trường Sơn đâm ngang ra biển. Nếu tính từ Tam Điệp đèo Ba Dội thuộc xứ Thanh thì cứ một đèo, một đèo lại một đèo, lặp đi lặp lại qua đèo Hoàng Mai, đèo Ngang, đèo Hải Vân, đèo Cù Mông v.v....
Đây là chỉ kể các đèo con, chứ thật ra còn nhiều đèo khác, chẳng hạn đèo Lý Hoà, núi Lễ Dễ (hay núi Ma Cô) ở giữa Quảng Bình, đèo Bình Đê ở khoảng giữa Quảng Ngãi và Bình Định. Dưới chân đèo là các sông lớn nhỏ, đều chảy ngang theo chiều Đông Tây ra biển, sông ngắn, nước biếc xanh, ít phù sa, châu thổ hẹp, nhiều cửa sông sâu tạo thành các vịnh, cảng. Vận động tạo sơn còn “ném” ra biển xã các đảo và quần đảo. Chưa kể các quần đảo san hô xa khơi như Hoàng Sa, Trường Sa, chỉ nối các hòn đoả gần bờ như Hòn Gió (Quảng Bình); Cồn Cỏ (Quảng Trị), Cù Lao Chàm (Quảng Nam), Lý Sơn (Quảng Ngãi), Phú Quý (Phú Yên), Hòn Tre (Khánh Hoà) v.v... tạo ra những “bình phong’ ngăn chặn bớt sóng gió Biển Đông.
Những tài liệu gần giống với tài liệu bạn đang xem
📎 Số trang: 21
👁 Lượt xem: 655
⬇ Lượt tải: 16
📎 Số trang: 66
👁 Lượt xem: 787
⬇ Lượt tải: 17
📎 Số trang: 15
👁 Lượt xem: 587
⬇ Lượt tải: 16
📎 Số trang: 15
👁 Lượt xem: 625
⬇ Lượt tải: 16
📎 Số trang: 210
👁 Lượt xem: 544
⬇ Lượt tải: 16
📎 Số trang: 151
👁 Lượt xem: 587
⬇ Lượt tải: 21
📎 Số trang: 67
👁 Lượt xem: 747
⬇ Lượt tải: 18
Những tài liệu bạn đã xem