Info
Trích “Tú Văn vừa xem xong tiểu thuyết "Hãy ngủ yên tình yêu" của nữ sĩ Quỳnh Dao. Cô thấy mình sao giống nhân vật chính tên Tử Lăng của bà ghê! Tuy không yêu Sở Liêm, người yêu của chị mình để lâm vào cuộc tình tay ba không lối thoát, nhưng hiện thời tâm trạng của cô và Tử Lăng giống hệt nhau. Đồng là đôi vịt trời xấu xí đầu thai vào một gia đình thiên nga vọng tộc. Mơ mộng, u buồn giữa đời thường để bị xem là gàn dở, vô tích sự trước mặt mọi người. Mẹ vừa mới nói cô là "con ăn bám" rồi vui vẻ khoác tay chị Linh Nhi ra Shop thời trang. Cha thì ho xù xụ trên lầu, tối ngày chỉ biết ôm cái tivi và ống thuốc lào, chẳng bao giờ thèm quan tâm đến con cái, gia đình. Chắc ông nghĩ với mấy chục cây vàng của nội để lại kia, đủ để ông nuôi mấy mẹ con cô suốt đời. Lật quyển nhật ký ra, Tú Văn không hiểu sao mình lại ganh tị với Tử Lăng, cô ta dù sao cũng sướng hơn mình. Bà Quỳnh Dao đã khéo chọn cho cô ta một Văn Phàm đẹp trai, nho nhã. Vừa từng trải vừa hiểu cô ta như vậy. Còn mình... chống tay lên cằm, hướng mắt qua ô cửa. Tú Văn thầm hỏi đến bao giờ mới được giải thoát đây? Sao cô ước ao, thèm muốn được trở thành con én nhỏ giữa trời cao kia quá. Thong dong, tự tại theo ý của mình, chẳng bị ai bắt buộc. Cuối cùng rồi Tử Lăng kia cũng đạt thành sở nguyện. Sau bao sóng gió cuộc đời cô cũng tìm được tình yêu hạnh phúc và sự nghiệp cho mình. Từ chú vịt trời đen đủi, vụt lột xác công chúa thiên nga đẹp nhất bầu trời. Liều rồi mình có giống được Tử Lăng hay không? Chấm một dấu hỏi to vào giữa trang phật kí, Tú Văn tự cười mình. Lại lãng mạn phi thực tế nữa rồi. Làm sao mà giống được? Cô quên Tử Lăng là nhân vật của Quỳnh Dao, chỉ có trong tiểu thuyết rồi ư? Trong đầu cô... cô chỉ là một con bé rất tầm thường giữa cuộc đời. Tương lai, sự nghiệp của cô vẫn còn đang mịt mù trước mặt. Có phải tiểu thuyết đâu mà định sẵn được phần kết thật nhẹ nhàng, đẹp lòng người đọc? Tú Văn à, đừng mơ mộng nữa, mãi mãi mày sẽ là con cú nhỏ bị nhốt trong lồng, rồi chết lặng thầm trong sự cô đơn chẳng người biết đến. Không! Tú Văn chợt hét lên, cô chẳng cam lòng đầu hàng số phận. Cô chợt muốn tìm gặp nữ sĩ Quỳnh Dao, nhờ bà viết tiếng phần tiếp theo của cuộc đời mình. Như Tử Lăng kia vụt thoát kiếp vịt trời, làm thiên nga sải cách bay tìm về khung trời mình yêu thích. Không có bà Quỳnh Dao, không có một văn sĩ nổi tiếng nào ở gần đểy cậy nhờ, Tú Văn quyết định, tự cô sẽ viết tiếp cuộc đời mình. Bằng cách làm một cuộc phiên lưu vào cuộc sống. Sáng nay sau khi nghe mẹ dứt khoát lập trường, một hai nếu không theo ngành du lịnh của chị Chi, thì phải học y làm bác sĩ. Tu Văn đã biết sẽ phãi làm gì để tự cứu lấy mình. Bác sĩ là một ngành cao quý. Tú Văn biết và tôn trọng nghề này lắm, nhưng tôn trọng và bộp chộp nông nổi Tú Văn hiểu mình không thể là bác sĩ. Không bỏ quên dao kéo trong bụng bệnh nhân, cô cũng giết họ chết bởi cho nhầm tên thuốc mất. Chờ cho bóng mẹ khuất xa xa cuối con đường, Tú Văn lập tức khoắc chiếc túi lên vai. Trèo qua cửa sộ, men theo đường ống thông hơi, đu toòng teng như một chú thạch sùng, cô tụt dần xuống đất.