FIRST THINGS FIRST
TƯ DUY TỐI ƯU
LỜI MỞ ĐẦU
+ Phương pháp quản trị thời gian truyền thống cho rằng nếu làm việc với hiệu suất cao hơn thì cuối cùng bạn sẽ kiểm soát được cuộc sống của mình, và việc tăng cường kiểm soát sẽ dem lại cho bạn sự bình yên và thỏa mãn mong muốn
+ Chúng tôi không đồng ý với ý kiến đó. Chúng ta không kiểm soát cuộc sống của chúng ta mà các nguyên tắc làm điều đó, xác định đúng đích đến mới là điều quan trọng hơn so với việc bạn đi nhanh như thế nào.
+ Chất lượng cuộc sống khụngphải là cái có thể đạt được bằng sự nóng vội hay đi đường tắt. Cuộc sống có ý nghĩa không phải là về tốc độ nhanh hay chậm hoặc hiệu suất cao hay thấp. Vấn đề là bạn đang làm điều gì và vì sao bạn làm điều đó, chứ không phải bạn làm nhanh đến mức nào.
+ giúp bạn chuyển trọng tâm từ tính khẩn cấp sang tầm quan trọng, xem xét sự khác biệt giữa hệ tương tác giao dịch và hệ tương tác biến đổi với những người khác.
+ Sức mạnh bắt nguồn từ nguyên tắc.
PHẦN I : CHIẾC ĐỒNG HỒ VÀ CÁI LA BÀN
+ Hãy dựa vào cái la bàn nội tâm, chứ không phải vào chiếc đồng hồ treo trên tường
+ cái la bàn và chiếc đồng hồ - tức là giữa những điều thực sự quan trọng với chúng ta và cách thức chúng ta sử dụng thời gian.
+ bạn sẽ nhận ra rằng mình không thể giải quyết những thách thức đang gặp chỉ đơn thuần bằng cách làm được nhiều việc hơn với thời gian ít hơn.
CHƯƠNG 1 : TIẾNG CHUễNG CẢNH TỈNH
+ kẻ thù của tốt nhất chính là tốt
+ Nơi đó đang cần cái gì, và điểm mạnh độc đáo của tôi, tài năng của tôi là gì.
Chiếc đồng hồ và cái la bàn
+ chiếc đồng hồ tượng trưng cho sự cam kết, các cuộc hẹn, các lịch trình, mục tiêu, các hoat động, tứ những việc cụ thể chúng ta định làm và cách chúng ta quản lý thời gian. Còn cái la bàn tượng trưng cho tầm nhìn, các nguyên tắc, sứ mệnh, các giá trị, lương tâm, phương hướng – tức những điều chúng ta cho là quan trọng và cách chúng ta dẫn dắt cuộc đời mình.
+ chúng ta cảm thấy như bị mắc kẹt, bị người khác hay hoàn cảnh bên ngoài chi phối. chúng ta luôn phải đối phó với khủng hoảng. Một số người khác lại cảm thấy nỗi bức bối ấy như một sự trăn trở mô hồ. Một số thì cảm thấy cuộc sống trống rỗng. Có những người cảm thấy bị mất phương hướng hoặc bối rối. Một số trong chúng ta thì biết rằng mình đang bị mất thăng bằng, nhưng không đủ lòng tin để tìm giải pháp khác.
+ Vấn đề không phải là họ làm được bao nhiêu đầu việc mà cái đích họ muốn hướng tới là đâu, và họ muốn đạt được cái gì. Nhiều người trong khi đạt được nhiều mục tiêu thì lại cảm thấy hạnh phúc và sự mãn nguyện ngày càng giảm đi.