Info
Tôi thừ người nhìn theo xe Tuấn khuất sau ngã tư cuối đường, lòng rối như tơ. Hôm nay là ngày cuối cùng chúng tôi họp mặt nhau dưới mái trường cấp ba thân yêu nầy, bởi ngày mai và những ngày kế tiếp, chúng tôi sẽ vùi đầu vào sách vở chuẩn bị thi hết cấp, rồi trên nẻo đường tương lai đầy thử thách, ai sẽ vào được đại học và ai sẽ bỡ ngỡ bước chân vào đời?Tôi trở vào sân, trường còn vắng vẻ, lác đác vài học sinh ngồi trên ghế đá, hoặc đứng bên gốc cây nói chuyện thầm thì, chỉ có những bạn trong ban văn nghệ tập họp đầy đủ trong các lớp của mình, đèn bật sáng choang. Tối nay, lớp tôi có tham gia ba tiết mục, một hợp ca, một độc tấu và một đơn ca. Phần hợp ca, chúng tôi đã chuẩn bị từ đầu học kỳ hai nên không có gì phải lo, hơn nữa, cách đây hai tuần, chúng tôi đã ráp thử với dàn nhạc nhà trường, nay đã hoàn hảo lắm rồi. Còn tiết mục độc tấu do Bích, trưởng ban văn nghệ lớp tôi biểu diễn, nay nó không đến, xem như phần nầy hủy bỏ cũng được đi, điều tôi lo ngại và bối rối nhất tối nay là phần đơn ca của tôi. Quả thật tôi hát không lấy gì làm hay lắm, lại thường sai nhịp, nhưng trong lớp không có bạn nào hát được cả nên cô chủ nhiệm đã chọn tôi theo yêu cầu của toàn khối lớp mộthai, nghĩa là trong đêm văn nghệ chia tay mỗi lớp phải có một tiết mục đơn ca mới đạt đủ tiêu chuẩn thi đua. Đúng là trong xứ mù tên chột làm vua, tôi lo cuống cuồng lên và không chọn được bài hát nào thích hợp, quả tình tôi chưa quen hát trước đám đông. Bích đã khuyến khích, chọn bài và tập dượt cho tôi. Với chiếc guitare thùng đơn sơ, với những ngón tay thon dài điêu luyện, tiếng đàn ngọt ngào và tình tứ của Bích đã nâng giọng hát tôi lên. Nhiều lúc, nghe lại bằng ghi âm, tôi phải sững sờ vì không ngờ mình lại hát hay đến như vậy. Bích là bạn thân của tôi từ đầu năm lớp mười, hai đứa ngồi gần nhau suốt ba năm học và tình bạn theo đó càng ngày càng mật thiết hơn. Nhà Bích nghèo, ba mẹ nó đều là giáo viên nên đời sống rất chật vật. Bích có năng khiếu văn nghệ, nó theo học đàn guitare tại nhà Văn hoá thiếu nhi năm lớp 6, đến bây giờ nó đàn rất khá. Mới hôm tết đây, nó báo tin cho tôi biết có một ban nhạc nghịêp dư mời nó về giữ tay guitare basse, mỗi tuần trình diễn hai đêm, lương bỗng cũng khá, tôi nghe phấn khởi quá. Chiều hôm đó hai đứa dẫn nhau đi Hồ Kỳ Hòa ăn kem và bơi thuyền, mừng cho thành công đầu tiên của Bích.