Info
<!--
/* Font Definitions */
@font-face
{font-family:"MS Mincho";
panose-1:2 2 6 9 4 2 5 8 3 4;
mso-font-alt:"MS 明朝";
mso-font-charset:128;
mso-generic-font-family:modern;
mso-font-pitch:fixed;
mso-font-signature:-1610612033 1757936891 16 0 131231 0;}
@font-face
{font-family:"\@MS Mincho";
panose-1:2 2 6 9 4 2 5 8 3 4;
mso-font-charset:128;
mso-generic-font-family:modern;
mso-font-pitch:fixed;
mso-font-signature:-1610612033 1757936891 16 0 131231 0;}
/* Style Definitions */
p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin:0in;
margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman";
mso-fareast-font-family:"MS Mincho";}
span.apple-style-span
{mso-style-name:apple-style-span;}
span.apple-converted-space
{mso-style-name:apple-converted-space;}
@page Section1
{size:8.5in 11.0in;
margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in;
mso-header-margin:.5in;
mso-footer-margin:.5in;
mso-paper-source:0;}
div.Section1
{page:Section1;}
-->Bí Xanh thức giấc, màu da đen nổi bật trên vạn vật phủ toàn màu trắng. Bí Xanh liếm những giọt nước rịn quanh mép. Khi sợ hãi điều gì quá độ thì nước đái nó rỉ, nước mắt nó ứa, hoặc mồ hôi nó rịn. Định thần một lát, nó nhận ra đó là tuyết. Tuyết che đậy những gì ở phía dưới? Chập chờn những cái đầu đen lố nhố bỗng vuột sạch khỏi bộ trí nhớ. Nó đang đi lạc? Sao bìa đường không vật chắn che? Ý nghĩ sợ hãi sôi sục, nó (đang) phải chống chỏi, dập tắt, như tìm cách bôi xóa vết ngón tay bẩn tì trên thành cửa sổ. Hình phạt cho sự nghịch ngợm là nó đã bị liệng ra khỏi máy bay như người ta quăng con chuột chết. Giờ thì một mình, chỉ một mình nó đối đầu với thế giới ngập tuyết. Tuyết là nước, là tan, là biến, là mất, là hòa hợp — thấm đẫm mọi thứ hiện hữu trên cõi đời. Nó nhớ là đã nhai-nuốt trọn một họng kẹo sing-gum thay cho bát cháo lú lỏng để quét đi bất cứ tia mắt phản cảm của bất kỳ ai. Và bộ hồi nhớ (hình như) cũng phù du vay mượn đâu đó. Tất cả được xoá sạch sành sanh. Thế mà giờ đây Bí Xanh vẫn (phải) tiếp tục nếm vị mặn thứ nước chảy ra từ thân thể nó. Choáng váng trước màu trắng tinh khôi một cách dọa nạt, áp đảo, con chuồn chuồn bay vút vào đêm với một cánh đã bị cháy rụi.
Chấn thương não bộ, yếu kém thể chất, luôn cả màu da không vàng, không nâu mà đen kịt như khúc củi cháy chẳng ảnh hưởng tí ti nào với tiếng cười như nước vỡ oà trong giấc mơ của Bí Vàng. Nhưng sáng mở mắt, Bí Vàng phải tập Nghe/Im như mưa xối trên da thịt. Chỉ mùi nách ngoại mới khuất phục được cái chết của Bí Vàng. Marx nói, tôn giáo là thuốc phiện của quần chúng. Lenin nói, lũ chúng như những củ khoai sọ, nếu không dồn tất vào bao, chúng sẽ lăn tung toé. Ai-đó nói, nếu cần, sao không xâu cả lũ dân Việt lại, đừng để chúng như bầy cua mòng, bò lổn ngổn đầy mặt bể sau ngày giông. Giờ thì chẳng cần niềm tin, đã có Đảng và nhà nước lo tất. Cứ làm theo khả năng và hưởng theo nhu cầu.